đổi ngôn ngữ
English (United Kingdom)French (Fr)Tiếng Việt (Vietnamese)

Donate

Please consider supporting our efforts.

Left Banner

Bảng quảng cáo
Bảng quảng cáo
Nhóm Nụ Cười trên các thông tin đại chúng

Chị Hằng “ngoại” của trẻ em nhiễm HIV

Một nữ đạo diễn phim tài liệu người Pháp kính trọng và yêu thương một người Việt cai nghiện ma túy, làm công tác xã hội đang bị ung thư, chị kết hôn chỉ ba tuần lễ trước khi anh qua đời.

Kế tục sự nghiệp của anh, chị đã trụ lại Việt Nam từ nhiều năm qua để chăm sóc, hỗ trợ trẻ em nghèo, trẻ nhiễm HIV.

Ngày 18-9, nhóm Nụ cười và nhóm Bác ái trong yêu thương tổ chức chương trình vui Trung thu với chủ đề Đêm trăng rằm của em dành cho hàng trăm trẻ nhiễm HIV đang sống với gia đình và người nuôi dưỡng ngoài cộng đồng. Các bé được vui chơi, giao lưu cùng bè bạn, rước đèn và nhận các phần quà Trung thu đầy ý nghĩa.

Đang lúc các em vui chơi, một người phụ nữ phương Tây xuất hiện. Các em hân hoan chào đón chị. Chị rất hào hứng, chủ động, hết đi lên đi xuống lại pha trò với các em rất gần gũi, tự nhiên như thành viên của gia đình các em.

Gắn bó với nước Việt từ thời trẻ

Sự thân thiện của chị thôi thúc chúng tôi ghi lại một tấm ảnh làm kỷ niệm và làm quen với chị. Tôi càng ngạc nhiên khi biết về chị, Leslie Wiener, quốc tịch Mỹ, Pháp, Trưởng nhóm Nụ cười (Smile Group) ở quận 3. Chị đã đến Việt Nam cách đây 16 năm, lúc đó chị chỉ là một lữ khách đến quay phim về du lịch Việt Nam.

Chị Leslie sinh ra và lớn lên tại vùng ngoại ô TP New York (Mỹ), cha là một dược sĩ và cuộc sống gia đình rất bình thường. Ngay từ nhỏ, chị đã tiếp cận được những hình ảnh tàn khốc về chiến tranh ở Việt Nam và chị cũng như nhiều người Mỹ lúc bấy giờ không hiểu vì sao lại có cuộc chiến này. Nhiều bạn bè của chị thời thanh niên đã bị động viên vào quân đội đưa sang Việt Nam, chị là một trong những thanh niên năng động của nước Mỹ xuống đường biểu tình phản đối chiến tranh ở Việt Nam. Chị nói mình cảm thấy buồn, hụt hẫng vì cuộc chiến này.

Chị Leslie Wiener đang vui chơi với một trẻ nhiễm HIV. Ảnh: DUY TÍNH

Trước khi đến Việt Nam, chị là đạo diễn phim tài liệu tại Mỹ, Pháp. Đề tài chính của các bộ phim là kiến trúc Ai Cập đương đại.

Năm 1994, trung tâm sản xuất phim yêu cầu chị quay phim tài liệu về du lịch tại một số nước, chị quyết chọn đến Việt Nam để làm về đề tài du lịch một mình - du lịch ba lô.

Sau bộ phim này, chị trở lại Việt Nam làm tiếp năm bộ phim khác về đề tài cuộc kháng chiến giải phóng miền Nam, những người tị nạn ở Hong Kong trở về Việt Nam, thực trạng trẻ em, nạn nhân chất độc da cam và phim cuối cùng là về người thầy - người chồng Nguyễn Văn Hùng, người sáng lập nhóm Nụ cười. Chị cho biết mỗi bộ phim phải mất 2-4 năm. Những bộ phim của chị đã được công chiếu tại Mỹ, Pháp và chị đã nhận được những phản hồi, chia sẻ đồng cảm của dư luận hai quốc gia này.

Yêu người nhiệt huyết

Tại sao chị chọn Việt Nam để làm phim và chọn trẻ em nghèo, bệnh tật để chăm sóc chúng? “Vì tuổi thơ của tôi gắn liền với hình ảnh Việt Nam. Khi đến Việt Nam làm phim, tôi tiếp xúc với thầy Hùng để đi làm từ thiện. Trong những ngày gặp gỡ ấy, người đàn ông cai nghiện ma túy 20 năm mới thành công đã truyền cho tôi cảm xúc, nhiệt huyết về công tác xã hội. Tôi thấy mình có ích và có sự thôi thúc làm việc gì đó khi tiếp xúc với trẻ em. Khi dành thời gian gần gũi, các em làm cho tôi vui hơn và giúp cho tôi phát triển con người của mình” - chị Leslie tâm sự.

Chị nói khi gắn bó với thầy và chị thấy rất ngưỡng mộ ông. Ông đã để lại trong chị tình cảm mà chị không thể có với ai được. Năm 2007, sau nhiều năm quen biết, chị đã làm đám cưới với thầy của mình khi ông ung thư vào giai đoạn cuối. Sau đám cưới chừng ba tuần, chồng chị mất. Chị bảo đám cưới là ý muốn của mình, chị muốn giữ lại trong mình một thứ tình cảm thiêng liêng không thể mất được. “Thầy Hùng là người đã dạy cho tôi làm như thế nào có sự bình an trong tâm hồn, cuộc sống thoải mái và tôi quyết định ở lại Việt Nam” - chị Leslie chia sẻ.

Chị nói: “Người ta quan niệm người giàu là có tiền, còn nghèo thì không. Nhưng với tôi, tôi không có nhiều tiền nhưng tôi cảm thấy mình giàu có. Tôi có nhiều thứ quý giá mà nhiều người giàu không mua được. Đó là tình thương, sự chia sẻ với cộng đồng”.

Yêu trẻ bất hạnh

 

Mục tiêu của tôi là giúp cho gia đình các em thoát được vòng luẩn quẩn của nghèo khổ, bệnh tật. Hiện nay đang thiếu thốn, các em không được ăn uống dinh dưỡng đầy đủ, không được phát triển trí tuệ. Nếu như các em đến trường mà mắt bị cận thị thì sẽ không nhìn rõ, không học tốt được. Nếu răng các em bị hư mà không được chăm sóc nha khoa thì ăn uống cũng không tốt. Nếu thoát khỏi tình trạng đó, sau này các trẻ có thể đứng trên đôi chân của mình.

Chị LESLIE WIENER

Chị cho thuê một căn nhà tại Paris (Pháp), lấy nguồn thu này nuôi suống chị và giúp đỡ các em. Ngoài ra, để có tiền chăm lo cho trẻ em nghèo, bệnh tật, chị vận động thân nhân trong và ngoài nước để gây quỹ cho trẻ. Ngoài giờ chăm sóc trẻ ban ngày, mỗi tối chị đến thăm từng gia đình trẻ để theo dõi việc học tập và kịp thời giải quyết những khó khăn đời sống cho các em. Ngoài ra khi phát hiện những vấn đề về răng miệng hư, chị sẽ đưa các em đến cơ sở y tế để chữa trị.

Chị bảo mỗi đứa trẻ đều cần có điều kiện cơ bản về chăm sóc y tế, giáo dục và cuộc sống tương đối đầy đủ và hạnh phúc. “Tôi không phải là người nuôi các em nghèo mà là tạo cho các em và gia đình những điều kiện cơ bản nhất để giải quyết những khó khăn của chính họ về sau này. Biết là thế nhưng đôi khi mình vượt quá giới hạn tình thương, đó là điều không hay mà không thể kìm nén lại được” - chị Leslie tâm sự.

Nhiều người đặt câu hỏi tại sao chị hy sinh cuộc đời của mình với Việt Nam? Chị bảo đó không phải là hy sinh mà là con đường mình lựa chọn và dấn thân. Với hoàn cảnh của mình, chị có thể sống trong những căn nhà đẹp, ở nước này, nước kia, đi du lịch khắp nơi… Nhưng với chị, sống và làm việc ở Việt Nam là điều thích nhất. Không giấu được niềm hạnh phúc, chị thổ lộ với chúng tôi rằng trái tim chị đang rộn rã bởi chị đã và đang làm được điều mà mình hứa với thầy, với lòng, đó là làm cho trẻ em nghèo, bệnh tật vui.

Nói về tương lai, chị cho biết sẽ phát triển nhóm Nụ cười vững mạnh và triển khai trung tâm liệu pháp tâm lý ở Bình Thuận dành cho những trẻ và gia đình bị nhiễm và ảnh hưởng bởi HIV, nơi đây chị đã thuê đất để sẵn sàng thực hiện cho dự định của mình.

Chị Leslie Wiener cùng các thành viên của nhóm Nụ cười và bạn bè đến từ Úc. Ảnh: DUY TÍNH

Nhóm Nụ cười (quận 3, TP.HCM) thành lập năm 2004 do ông Nguyễn Văn Hùng phụ trách. Nhóm chuyên chăm sóc, hỗ trợ trẻ em nghèo, trẻ nhiễm HIV. Sau khi ông mất năm 2007, chị Leslie Wiener trực tiếp phụ trách. Hiện nhóm có 50 em sinh hoạt, độ tuổi 1-16, trong đó 30% là trẻ nhiễm và ảnh hưởng bởi HIV. Nhóm trợ cấp cho 37 em, mỗi em được 300.000 đồng/tháng. Mỗi thứ Bảy, Chủ nhật các em được học văn hóa, tiếng Anh, vẽ, kỹ năng sống tại trụ sở của nhóm…

DUY TÍNH

(theo Pháp Luật Online)

 

***********************************************************************

 

Trăng Của Em
Trung Thu Cho Trẻ Có Hoàn Cảnh Đặc Biệt

Chiều ngày 18 tháng 9 năm 2010, tại Trung tâm Mục vụ giáo xứ Đaminh, nhóm Nụ Cười cùng với nhóm Bác Ái Trong Yêu Thương đồng tổ chức chương trình Trăng Của Em dành cho trẻ em có hoàn cảnh đặc biệt. Lúc 14 giờ, khoảng 250 em đã tụ họp đông đủ. Được biết, hầu hết các em đã bị nhiễm căn bệnh thế kỷ, số còn lại là trẻ em mồ côi, là con của những cha mẹ đã qua đời vì căn bệnh này.



Khởi đầu buổi vui chơi, các cháu được phát phiếu để chơi các gian hàng hội chợ và thẻ nhận phần ăn tối. Tiếp đó là chương trình văn nghệ “tự biên tự diễn” của chính các cháu với sự hướng dẫn của các anh chị trong nhóm Nụ Cười và các thiện nguyện viên. Các tiết mục văn nghệ truyền thống như Múa Lân, những bài hát Trung thu gây được nhiều sự chú ý và những tràng pháo tay giòn giã. Đặc biệt có sự tham gia trình diễn của một chị người nước ngoài trong ban điều hành nhóm Nụ Cười với tiết mục “Tái Chế” nhằm nhắn nhủ tới mọi người tôn trọng môi trường sống chung.

 


Chương trình được tiếp tục với cuộc thi làm các đèn ông sao của các cháu. Dù nhiều cháu còn nhỏ, nhưng được sự giúp đỡ của các anh chị thiện nguyện viên, sau khoảng 15 phút, các cháu đã có những “sản phẩm” nhiều ý nghĩa do chính tay mình làm ra.



Thính phòng trở lại sôi động với màn trình diễn độc đáo của ảo thuật gia Minh Quang. Các cháu như quên hết mọi sự và bị cuốn hút vào những “phép mầu” của ảo thuật gia.

Tiếp đến, các ca sĩ Diễm Phương, Đông Quân cũng dành cho các cháu sự ưu ái đặc biệt. Dầu là ngày cuối tuần bận rộn, các chị cũng dành sự ưu tiên cho những đứa em vốn chịu nhiều thiệt thòi được thêm ấm lòng nhờ tấm lòng của các chị.

 


Các trò chơi: ném lon, quay số, bịt mắt đập lon... mang lại cho các cháu những bài học sáng tạo, và niềm vui. Và đương nhiên, những tiết mục không thể thiếu trong “đêm hội trăng rằm” là những bài hát, những trò chơi với chú Cuội, với chị Hằng và rước đèn ông sao… Các cháu như sống trong “cảnh thần tiên”, hồn nhiên như những thiên thần bé nhỏ, hạnh phúc như những nàng công chúa, hoàng tử.

 


Để có được buổi vui chơi cho các cháu hôm nay, các anh chị trong nhóm Nụ Cười đã phải vất vả rất nhiều, chuẩn bị suốt gần mấy tháng nay. Cùng cộng tác tổ chức với các anh chị, có khoảng 30 anh chị em thiện nguyện tham gia. Một thành viên trong nhóm thiện nguyện này chia sẻ, đa số các anh chị em là sinh viên, vào trang “smilegroupvn.org” và hiểu được tinh thần phục vụ của nhóm, bị thuyết phục và tự ý, tự nguyện tham gia nhằm xoa dịu nỗi đau mà các em đã, đang và sẽ phải gánh chịu. Nhóm được điều hành bởi chị Minh Phương và hai người nước ngoài. Sinh hoạt chủ yếu của nhóm là tổ chức sinh hoạt hàng tuần cho các cháu được vui chơi, học ngoại ngữ, học tin học…

 


Buổi vui chơi hôm nay được tài trợ từ nhiều nhà hảo tâm trong và ngoài nước. “Nhóm mạnh thường quân” vẫn đồng hành với các cháu gần 10 năm qua cũng hiện diện đông đủ. Đó là nhóm Bác Ái Trong Yêu Thương, cha Phêrô Đinh Quang Mạnh Hùng OP làm linh hướng. Anh Lê Huy Hùng, một thành viên trong nhóm chia sẻ với chúng tôi về những thao thức trước tình cảnh cuộc sống. Theo anh, khi làm công tác thiện nguyện như thế, anh nhận được nhiều hơn cho. Chính tình cảnh các cháu cho anh biết yêu cuộc sống hơn, thấy giá trị cuộc sống và trách nhiệm chia sẻ hơn.

 


Điều đặc biệt của hai nhóm trên là nhóm được sự tham gia, góp sức của nhiều thành viên thuộc nhiều tôn giáo khác nhau, nhiều ngành nghề khác nhau. Dầu vậy, các thành viên rất đoàn kết, yêu thương nhau và cùng nhau “dâng” những hy sinh lên Thượng Đế qua việc phục vụ đồng loại.

 


Cùng chung tay góp sức với hai nhóm chính, còn có nhiều cá nhân và tập thể hiện diện, tặng quà và cùng vui chơi với các cháu. Riêng phần Tu viện và giáo xứ, cha Bề Trên chánh xứ, quý cha quý thầy và quý ban ngành cũng tạo mọi điều kiện để niềm vui của các cháu được thêm trọn vẹn hơn.


 

Cầu chúc cho các cháu thêm hạnh phúc trong cuộc sống, tự  tin vượt trên nghịch cảnh để sống có ích, cuộc sống thêm ý nghĩa. Cầu chúc hai nhóm thiện nguyện ngày thêm đông số, thêm nhiều hoạt động nhằm thêm hạnh phúc cho “kho hạnh phúc” của nhân loại ngày một đầy tràn hơn. Xin Chúa chúc lành cho tất cả chúng ta, cách riêng cho các cháu không được may mắn.

(Theo Giáo xứ Đa Minh Ba  Chuông)


*****************************************************************

 


Hoa hậu Trúc Diễm cùng Megastar đưa trẻ em có hoàn cảnh khó khăn

đi xem phim "Toy Story 3" và tặng đồ chơi.

06/07/2010

(TNO) Hôm 5.7, Hoa hậu Phụ nữ Việt Nam qua ảnh 2005, Hoa hậu thời trang Miss Earth 2007 Trúc Diễm đã xuất hiện thật giản dị tại rạp chiếu phim Megastar Hùng Vương (TP.HCM) để tặng đồ chơi cho các em nhỏ ... và cùng các em thưởng thức bộ phim Toy Story 3.

Tất cả các món đồ chơi được trao tặng lần này đều do chính Trúc Diễm và các cộng sự phát động quyên góp từ giữa tháng 6.2010 đến nay.

Ý tưởng của cuộc vận động quyên góp này bắt nguồn từ hiệu ứng của câu chuyện trong bộ phim Toy Story 3 vừa được công chiếu tại Việt Nam.

(NNT) – Đó chính là hình ảnh mà người ta thấy vào sáng ngày 5/7 tại rạp chiếu phim của Megastar. Trúc Diễm đã có một buổi xem phim thật ý nghĩa cùng các bé.

Sau khi phim kết thúc, Hoa hậu Trúc Diễm chia sẻ: “Buổi hôm nay thật là ý nghĩa và mình cảm thấy thật vui. Vui vì các em nhỏ thiếu may mắn được xem một phim đầy ý nghĩa và nhân đạo như Toy Story. Vui hơn nữa khi mình thấy mình có thể là cầu nối giúp các em có thể biết đến những niềm vui như thế này. Mình rất hi vọng những buổi từ thiện như thế này sẽ tiếp tục được tổ chức và đem niềm vui đến cho nhiều bé hơn nữa”. Cô hoa hậu xinh đẹp còn nhấn mạnh, cô nhất định sẽ tham gia những chương trình như thế này nếu có cơ hội.

Khi được hỏi về cảm nghĩ khi xem xong phim “Câu chuyện đồ chơi 3”, một em thiếu nhi đã phấn khích nhận xét: “Đây là lần đầu tiên em đi xem phim ở rạp và em rất rất vui sướng. Em cũng chưa bao giờ được xem phim nào hay như cái này”. Một bé gái khác thì reo lên hồn nhiên rằng: “Chị Trúc Diễm thật là đẹp, em muốn lớn lên được giống chị”, đủ cho thấy các em nhỏ đã vui thế nào.

Hãy cùng NNT ngắm loạt ảnh Trúc Diễm vui đùa cùng các em nhỏ.

Truc_Diem_06072010_(01)

Sinh hoạt vòng tròn cùng trẻ em nhóm Nụ Cười

Truc_Diem_06072010_(02)

Trò chơi "Chào hỏi"

Truc_Diem_06072010_(03)

Các bé và chị Trúc Diễm đứng giữa vòng tròn vì làm sai động tác

Truc_Diem_06072010_(04)

Trò chơi "Con thỏ ... mùa World Cup 2010"

Truc_Diem_06072010_(05)

 

Truc_Diem_06072010_(07)

 

Truc_Diem_06072010_(11)

 

Truc_Diem_06072010_(13)

Trúc Diễm giản dị và hòa đồng với các em nhỏ

Truc_Diem_06072010_(12)

 

Truc_Diem_06072010_(14)

Trúc Diễm phát quà cho các bé và cùng xem phim

(Nguồn:

http://nguoinoitieng.info/index.php/news/detail/24/3653/truc-diem-dua-em-nho-mo-coi-di-xem-phim

http://www.baomoi.com/Home/ThoiTrang/www.thanhnien.com.vn/Truc-Diem-tang-do-choi-cho-tre-em-hoan-canh-kho-khan/4514158.epi

*********************************************************************

Update from Smile Group - AsiaLIFE Blog

April 14, 2010

Our friends over at Smile Group, who we’ve worked with on a few of stories dealing with poverty and HIV in Vietnam, sent us another update on what they’ve been up to. In addition to moving two HIV-affected families into better homes in the past two weeks, they’ve also had time for education, awareness and some good old fun.

The first Sunday of each month, Smile Group meets in the park. Above, Tran takes her anti-retroviral medicine with considerably less complaining than usual–so she can get it over with and on to the games.

“We’re getting much more sophisticated with our sports teams. Colored jerseys for each team.” — Leslie Wiener.

Back to the office for lunch and a workshop on healthy food and taking medications correctly with pediatrician and AIDS specialist Dr. Thinh. Dr. Thinh also does a few on-the-spot consultations.

English class for the younger kids taught by Kim, Smile Group’s intern from the United States.

This past Smile Sunday, Smile Group also welcomed a new face: Thanh. Thanh was born with AIDS and is living in a very unhealthy, unstable environment. Before his first day with Smile Group, Thanh had never held a pen or pencil in his hand. Here, it looks like he’s got lots of helping hands.

If you’re interested in getting involved with Smile Group or making a donation, check out their website.

Contributed by Tom DiChristopher

Smile Group Update

February 2, 2010

Just yesterday, Leslie Wiener from Smile Group, the organization that connected us to the families we profiled in November’s “Living Positive” cover story, sent us an update on what the organization has been up to. Smile Group provides assistance to families affected by HIV/AIDS in Ho Chi Minh City, and from the looks of these photos, they’re living up to their name and putting a lot smiles on kids’ faces.

The kids go for tutoring at the office on Sundays, where the older kids are proud to help the younger ones. Smile Group also arranges for tutoring at their homes during the week.

There’s also some time for yoga classes on Sunday, thanks to the contribution of Aussie expat volunteer Lex.

Our friend Vy looks like she takes the meditation component very seriously…

Two French interns also helped out throughout the month of January. Not only did they take the kids swimming every Saturday and Sunday, they also did fundraising, cooked crepes and staged a riveting (and sparkly) interpretation of Michael Jackson’s “Thriller”!

Smile Group volunteer Ginette also returned to continue caligraphy lessons. And…

More time for music with singing classes.

And finally, this past Sunday, Duoc began an ongoing children’s rights workshop aimed at empowering the kids. Groups were given a description of an incident that violates children’s rights, which they read out loud and discussed. They then worked in small groups to create presentations.

Next up, Smile Group will be heading to the sea with the families. If you’d like to know more about Smile Group, volunteer or make a donation, visit www.smilegroupvn.org.

Contributed by Tom DiChristopher

AsiaLIFE Blog

 

Fabric scraps help women pick up the pieces

(Source: ThanhNienOnline)

Furoshiki 09

Akiyo (R) from Japan teaches people to make Furoshiki, a Japanese traditional bag, in Ho Chi Minh City’

A small Japanese group provides training to the wives of HIV-infected men in Ho Chi Minh City.

Ti no longer earns a living as a xe om driver to bring prostitutes to work.

She and dozens of other HIV-infected men’s wives have been hired by a group of three Japanese women to sew wrapping cloth.

The mother of three in Go Vap District, Ho Chi Minh City, said she now has a safe job, earning around VND1 million (US$56) a month and still has time to do housework and take care of her children.

Every Friday, the seamstresses deliver their work to Japanese girls at a house on Hai Ba Trung Street, and take home fabric scraps to join them into colorful wrapping cloth.

Mai, a mother of four children whose husband died several years ago of HIV/AIDS, said she had been struggling to find jobs before she was introduced to the Furoshiki project, started last autumn and named after the Japanese word for “wrapping cloth.”

Maiko 09

Maiko, initiator of the Furoshiki project in Vietnam

“Firms nearby won’t receive me as they know that I’m infected. And it’s inconvenient for me to travel far away. I’m not strong enough.”

Mai has earned around VND1 million a month from the project since March.

“That actually cannot cover all the expenditures but we feel more secure,” she said.

The project also provides income for old women like Tu, who has to wear two pairs of glasses to work.

Tu said people at Furoshiki are not sticklers for age and by working at home, she can lie down for a rest any time she feels tired.

The 59-year-old added she doesn’t have to wait a month to get paid, instead she receives the money upon delivery of the cloth.

Akiyo and Aki of Japan, who are running the project, find themselves busy every day collecting fabric scraps and old clothes.

“These are the materials for Furoshiki,” said Akiyo, who has been living in Vietnam for six years, has married a Vietnamese and speaks the language fluently, as do her colleagues Aki and Maiko.

Akiyo deals with finance issues while Aki is in charge of designing the cloth and instructing the needlewomen.

Maiko, initiator of the project, told Thanh Nien in an email from Japan that the idea occurred to her when she visited women and child victims of HIV/AIDS in makeshift rooms in HCMC.

She said she didn’t have money to give them or open a company to take them out of street life, so she started to collect cloth leftovers from garment companies and residents for the project.

The project aims to provide the infected women a way to earn a living just by staying in their rented rooms, Maiko said.

Yet the three Japanese women are rather strict about the cloth quality and they won’t accept cloth that contains sewing errors.

“The seamstresses only need thread and needles and their job is to join fabric scraps into bigger cloth to produce pieces of art that can be used for different purposes other than wrapping.”

Maiko said that the project managers also wished to make people use more cloth bags and less plastic bags.

Although Furoshiki is a Japanese traditional bag, Akiyo said the bags would not be strange in Vietnam, where people in the old times used a similar cloth bag called tay nai (knapsack).

“That is the Furoshiki of Vietnam.”

The made-in-Vietnam Furoshiki has been consumed mostly in Japan as Maiko knocks on many doors in Japan including stores, cafés, exhibitions, and yoga centers to promote the product.

Some of the bags have been sold to visitors from France.

FUROSHIKI

Furoshiki is a type of traditional Japanese wrapping cloth that is used frequently to transport clothes, gifts, or other goods.

According to some documents, the word once had the meaning “bath spread” as it derives from the Edo period practice of using cloth (shiki) to bundle clothes while at public baths (furo).

The usage of furoshiki has been extended lately to serve as a means for merchants to transport their wares or to protect and decorate a gift. Furoshiki has also become part of a green campaign in Japan and other countries, where people want to limit the use of plastic bags to protect the environment.

Furoshiki 09 - packaged

Reported by Nhu Lich

 

Chị Tâm “si-đa”

(Nguồn ThanhNienOnline) 02/07/2009 15:14

Chi Tam SIDA

Chị Trương Thị Hồng Tâm

Đó là biệt danh chị tâm đắc, do chính những người nhiễm HIV/AIDS mà chị tiếp cận, chăm sóc đặt cho. Trở thành một nhân viên công tác xã hội trong tình cảnh hết sức éo le, để rồi chị “máu lửa” dành cả phần đời còn lại cho công việc này. Tin chị nghi nhiễm căn bệnh hiểm nghèo khiến nhiều người lo lắng. Nhưng chị tỉnh rụi: “Sinh nghề, tử nghiệp mà!”.

Làm lại cuộc đời

Tên đầy đủ của chị là Trương Thị Hồng Tâm.Chị chưa bao giờ giấu giếm quá khứ làm gái mại dâm, nghiện ma túy, trộm cắp… của mình. Suốt 10 năm sau giải phóng, chị thường xuyên trốn ra, rồi lại được đưa vào trường trại cai nghiện, phục hồi nhân phẩm. Trải qua quãng đời sáng - tối đan xen đó, chị thấu hiểu sự vật vã đấu tranh với bản thân và với “cơm áo gạo tiền” của những người lầm lỡ muốn hoàn lương. Và đây là những dòng hồi ký đang viết dở dang của chị: “Ai cũng có thể nói tốt được hết nhưng khi đụng thực tế thì rất khó. Tôi cũng muốn sống tốt, nhưng vốn liếng lấy đâu ra? Nhà cửa thì không có, giấy tờ cũng không, làm sao sống tốt cho được? Tôi đâu muốn mình làm người xấu, cũng đâu muốn bị bắt vào trường cải tạo hoài…”. Khoảng năm 1990, chị  được một nhóm tuyên truyền phòng chống HIV/AIDS trên địa bàn Q.1, TP.HCM kiên trì đeo bám, thuyết phục chị tham gia nhóm. Lại đắn đo. Giằng xé. Rồi cuộc đời cũng được lật hẳn sang trang mới. Chị Tâm nhớ lại: “Mỗi buổi tối, tôi thường đi tiếp cận tại khu vực mà trước đây tôi từng kiếm cơm. Nhóm bạn mại dâm hễ thấy tôi đi tuyên truyền về si-đa là họ xầm xì bàn tán. Họ bảo, tôi hết thời làm đĩ mới đi làm si-đa. Có người so sánh làm gái kiếm cả trăm ngàn một đêm, trong khi nghề của tôi bấy giờ cả tháng nói khô cổ họng mới được 300 ngàn đồng...”. Tuy nhiên, cũng có một số người khác bày tỏ ước muốn được như chị. Họ muốn có cơ hội làm lại cuộc đời nhưng sao khó quá! Chị Tâm không chỉ dùng lời động viên mà còn tìm mọi cách giúp họ mưu sinh bằng nghề lương thiện.

Tháng 3.1995, chị “mừng đến phát run” khi nhận được số tiền 2 triệu đồng do bạn đọc một tờ báo giúp đỡ. Chị kể: “Nhận tiền xong, tôi… đau đầu lắm! Cuộc sống thiếu trước hụt sau, tính mua cái này, sắm cái kia cho “đã đời”. Cũng định mua chiếc xe đạp tốt tốt một chút để đi công tác đỡ mệt... Nhưng lại nghĩ, tiền người ta cho mình, mình phải làm điều gì đó cho có ý nghĩa”. Bỗng nhiên, chị nhớ đến những cô gái mại dâm sống vạ vật ngoài đường. Chị nhớ khao khát cháy bỏng của họ là mong có được cuộc sống bình thường, có được chốn đi về. Không ngần ngại, chị  quyết định dành trọn số tiền ấy để thực hiện dự án “Ngôi nhà giúp tự giúp” để cho 7 cô gái trẻ chuyển sang nghề cắt củ kiệu ở chợ Cầu Muối. Sau giờ tiếp cận, chị Tâm rủ bạn bè ghé vựa kiệu, vừa phụ cắt vừa kể chuyện vui cho các cô quên mệt mỏi. Dần dà, các cô thạo việc và bắt đầu sống tự lập. Trừ 1 người chết và 1 người “quay về đường cũ”, 5 cô gái ngày trước hiện đã có cuộc sống tương đối ổn. Nhắc đến họ, chị Tâm luôn cười rạng ngời, tự hào cho cái “sự liều” của mình.

Chi Tam SIDA - congtac

Chị Trương Thị Hồng Tâm (áo xanh, giữa) trong một lần tiếp cận

Hiện tại, chị Tâm vẫn là nhóm trưởng nhóm Tiếp cận cộng đồng của một tổ chức phòng chống buôn bán phụ nữ và trẻ em. Trước đó, chị là cộng tác viên của Ủy ban Phòng chống AIDS TP.HCM. Chị thường chăm sóc những bệnh nhân AIDS giai đoạn cuối bị người thân ghẻ lạnh… Khi được hỏi về số gái mại dâm, trẻ lang thang đường phố, người nhiễm HIV/AIDS mà chị đã tiếp cận trong thời gian qua, chị Tâm nói: “Không nhớ nổi đâu. Hàng ngàn ca thì không dám nói, nhưng hàng trăm ca thì có dư. Phần thưởng họ dành cho tôi chính là biệt danh không đụng hàng: Tâm si-đa!”.

Hơn nửa cuộc đời, chưa có chứng minh thư

Nếu ai hỏi tuổi, chị Tâm nói ngay mình sinh năm 1956. Nhưng khi “dấn” tiếp, đề cập đến lai lịch quê quán, sẽ thấy chị thoáng nét ưu tư: “Mình sanh ở làng Bình Trưng, Q.Thủ Đức, tỉnh Gia Định; nay chuyển thành Q.2, TP.HCM. Sau đó, lưu lạc tứ phương, chẳng biết đâu là quê hương…”. Có lẽ, chỉ những người hơn nửa cuộc đời (hoặc cả đời!) không có giấy tờ tùy thân như chị mới thấm thía nỗi khó nhọc khi thốt ra vài dòng có vẻ giản đơn ấy. Đã không ít lần, chị được công an đến “hỏi thăm” chứng minh thư  trong lúc chị đang tỉ tê trò chuyện, phát bao cao su cho gái mại dâm. Chị đưa thẻ hành nghề và cố sức giải thích mình là nhân viên công tác xã hội. Ai tin chị, nhất là lần đầu gặp mặt? Thế là chị được “mời” về trụ sở công an phường làm giải trình, rồi nhờ người bảo lãnh… Cũng vì thiếu giấy tờ tùy thân mà chị còn gặp muôn vàn khó khăn lúc đi xin việc hoặc khi thuê nhà, xin cho con nhập học…

Giữa năm 2008, chị Tâm trở lại Q.2 để nhờ trích lục giấy khai sinh cho chị. Một nhân viên hỏi cắc cớ: “Chị có chứng minh nhân dân, có sổ hộ khẩu không? Nếu không có, không tìm được đâu!”. May thay, câu chuyện một nhân viên công tác xã hội không có giấy tờ tùy thân như chị đã đến tai ông Phó chủ tịch UBND TP.HCM Nguyễn Thành Tài. Khi chị đưa ra công văn của ông Tài, nhân viên nói trên mới tích cực lục tìm. Có được giấy khai sinh, chị sung sướng tưởng mình gần chạm đến tấm giấy chứng minh nhân dân bao tháng ngày “hành” chị. Nhưng đã 1 năm trôi qua, cán bộ phường nơi chị đang tạm trú (thuộc Q.Gò Vấp) chỉ hứa và... hứa xem xét.

“Tài sản mình không có, đến mảnh giấy chứng minh mình là một công dân cũng không có nốt! Đôi khi nghĩ thấy tủi thân lắm…” - giọng chị Tâm chùng xuống.

Mẹ của hàng chục đứa trẻ

“Ba má tôi chia tay trong lúc đứa nhỏ nhất còn nằm trên võng, chưa biết ăn. Ba bỏ nhà đi theo dì ghẻ. Má tôi ghen quá hóa bệnh… Tự nhiên chị em tôi thành bơ vơ! Ngày ngày tôi đi ăn cắp cơm hàng xóm, riêng thằng em út khát sữa, khóc đến lả người...”. Những hồi ức buồn của tuổi thơ không - hơi - ấm - mẹ - cha khiến chị dành tình thương đặc biệt cho những đứa trẻ mồ côi. Thời chị cùng phụ trách nhà Hy vọng (thuộc chương trình Trẻ em Thảo Đàn, TP.HCM) cách đây hơn 10 năm, chị đã xem hàng chục đứa trẻ đường phố nhiễm HIV như con ruột của mình. Các con đi chơi đêm, chị đi ra đi vào càm ràm. Con về, chị trách móc, la mắng đủ điều. Có những người không hiểu, nói chị đối xử khắt khe quá. Từ năm 2004, chị Tâm thuê nhà riêng để tiện chăm sóc những trẻ nhiễm HIV, trẻ mắc căn bệnh hiểm nghèo. Trong đó, có một số trẻ đã trưởng thành, sống tự lập. Hiện chị nuôi 5 đứa trẻ tuổi từ 6-12, học lớp 1 và lớp 2. Ai cũng khen chị khéo dạy con, đứa nào cũng ngoan hiền...  Câu chuyện giữa chị và chúng tôi cuối cùng lại quay về căn bệnh chị có nguy cơ mắc phải. Chị nhắn nhủ: “Cho phép tôi không nêu cụ thể loại bệnh gì. Chỉ nói là bệnh hiểm nghèo”.

Gần đây chị mới nghi ngờ mình nhiễm căn bệnh này ạ?

Chị Tâm: Vừa rồi thấy người bết bát quá, tôi đi xét nghiệm thì kết quả dương tính! Bác sĩ phỏng đoán tôi đã mắc bệnh này ba năm nay. Nhưng tôi vẫn hy vọng - dẫu rất mong manh- vào lần xét nghiệm tháng 8 tới để biết chắc chắn kết quả …

Trăn trở, kinh nghiệm của chị trong việc tiếp cận, hỗ trợ trẻ đường phố và gái mại dâm?

Cá nhân tôi cho rằng, không nên nhúng tay quá sâu vào cuộc đời các em. Chỉ nên giáo dục hoặc cai nghiện xong là đưa về hồi gia, trừ một số trường hợp đặc biệt mới cưu mang. Đối với chị em từng làm gái mại dâm, tôi mong họ được học những loại nghề xã hội cần. Thử hỏi, ở những thành phố lớn mà dạy đan lát, dệt chiếu... thì làm sao kiếm được việc làm?  Mặt khác, nếu địa phương không tạo điều kiện cho họ thì những công đoạn trước dễ thành “trớt qướt”. Đói thì đầu gối phải bò.

Chị có buồn vì không có con ruột, chỉ toàn con nuôi?

Cuộc đời tôi “xấu hoắc”, có cha có mẹ cũng như không; rồi làm gái, nghiện ma túy… Tôi không có nhà cửa; đẻ con ra sợ chúng nó khổ. Đến khi mình nằm xuống, lại để gánh nặng cho xã hội.

Tôi sanh đẻ lần nào đâu mà có ranh giới con ruột, con nuôi? Tôi và những đứa con này gặp nhau như duyên nợ, toàn những cuộc đời đau khổ, nương tựa nhau mà sống. Có mình tụi nó vui, có tụi nó mình vui!

Chị có quá lo sợ nếu kết quả xét nghiệm lần nữa không như mong muốn?

Tôi không sợ chết. Có điều, căn bệnh đến với mình bất ngờ quá nên bị suy sụp. Không ai bên cạnh để an ủi ngoài mấy đứa nhỏ nên tôi càng bấn loạn. Bây giờ, tinh thần tôi đã khá hơn. Tôi chỉ lo sợ nếu mình ra đi đột ngột, các con tôi phải mồ côi thêm một lần nữa.

Những ngày này, một số blog, trang web quyên góp giúp mẹ con chị Tâm. Những bà mẹ trang web tretho, nhóm tình nguyện HHF... hỗ trợ hơn 8 triệu đồng và một số vật dụng. Trong đó, có một món quà quý - quyển sách Yêu và chết (Loving and Dying) của tỳ kheo Visuddhàcàra. Chị Tâm cho hay, quyển sách nâng đỡ tâm hồn, giúp chị có thể mỉm cười đón nhận cái chết nếu nó đến sớm. Đơn giản, vì chị đã sống hết lòng trong cuộc đời này!

Bài & ảnh: Như Lịch

 

Special Articles on families of Smile Group on AsiaLIFE magazine

AsiaLIFE article

AsiaLIFE article (1)

AsiaLIFE article (4)

AsiaLIFE article (2)

AsiaLIFE article (3)

AsiaLIFE Families

AsiaLIFE Families 1AsiaLIFE Families 2

AsiaLIFE Families 4

AsiaLIFE Families 3

AsiaLIFE Families 5

AsiaLIFE Families 6

Smiling hearts and helping hands

by Rick Perera, CARE Press Officer

On a beautiful day in Ho Chi Minh City, Vietnam's largest metropolis, about 40 people are gathered in a city park. In a celebratory mood, men and women in their 20s and early 30s, sit cross-legged on the ground, joining in games and songs designed to cement their bond of friendship. "Chiu choi, chiu choi, chiu choi," goes one refrain; the words translate as, "If you play, you feel happy." Presents and cake mark the second anniversary of this circle of friends.

 

Untitled-2

 

These games are serious business, however, because this club offers mutual support for people living with HIV/AIDS. "Happiness and one's mental state are more important than medication in order to survive," says Nguyen Van Hung, who founded the club, which calls itself the Smiling Group. Most of the members are desperately poor; many are sick and weak, he adds. But somehow they find the money and strength to attend these weekly gatherings. Most of them have little family support and have faced stigma and discrimination because of their status; as Hung says, the sympathetic ear they offer each other is their best medicine.

 

In a country with few services for people affected by HIV/AIDS, Smiling Group members turn to each other for a helping hand. They accompany each other to clinics, look after each other's children, chip in for tuition fees. For six months, CARE has been working with the group, and five others like it, to help them implement their own HIV/AIDS programs, adding more professional services to the emotional support members give each other.

 

Heart-wrenching stories abound. Nguyen Hoang Yen, age 12, joined the group two months ago, after her mother died; she had already lost her father, two years previously. "We didn't have the money to bury my mother, but Hung got all the members to contribute for her funeral," she says, struggling to keep up the cheerful mood the games have brought out in her. They also scraped together money to pay for her school fees, she says.

 

CARE continues to build partnerships with HIV/AIDS support groups in Ho Chi Minh City and Hanoi, Vietnam's capital. As groups become stronger, CARE offers grants to help them implement projects on prevention, palliative care, antiretroviral (ARV) treatment, and support for orphans and vulnerable children like Yen.

 

For the parents in the group, the future holds painful questions: what will happen to their children once they are gone? "My life has not been lucky, so I am only living for my children," says Nguyen Thi Ngoc Lien, 27, the mother of two boys. She had to give up the older son to a home because she couldn't afford to feed him after her husband died. Adds Nguyen Thi Ngoc Linh (no relation), 26, "I don't have the money to pay for school fees, but if I ask for help I'll have to admit that I am HIV-positive, and the other kids will ostracize my children."

 

Tran Thi Ngoc Bich was left homeless after her husband, learning she had tested positive, kicked herout. Since then, she has taken shelter with her 6-month-old son, Le Huy Hoang, in the market stall where her parents sell lottery tickets. The Smiling Group gave her some capital -- about $15 -- to buy cakes she can sell for a little money. But it's not enough to support her 5-year-old and 4-year-old: she has given them up to foster care. Tears come to her eyes when she thinks about them. "I might die tomorrow; I just hope someone will help my children so they can study, and have a better future than I did." Just last week, she had another blow: little Hoang tested positive for HIV.

 

Group leader Hung brightens the mood with a quiz game designed to test how well members know each other. Who here is the longest-standing member? Who has the most children? Who can dance like a butterfly? There is laughter and applause for those who jump up to claim their prizes. Friends help one young woman, too weak to stand on her own, step forward for her gift.

 

But even in this light-hearted moment there is a bittersweet edge. "How many members of the club died last year?" asks Hung.

 

"Thirteen," calls out 12-year-old Yen. She gets a prize.

 

Untitled-3

 

Untitled-4